Chào các bạn !

Ngày 03/06/2015, tôi cùng một đồng nghiệp có chuyến đi công tác  đi Gia Lai. Nhiệm vụ của chuyến đi lần này là giao máy, hướng dẫn sử dụng các máy đo thính học bao gồm: máy đo thính lực, máy đo nhĩ lượng và máy đo âm ốc tai cho một phòng khám ở Thành phố Pleiku, Gia Lai.

Vì lý do công việc mà tôi phải thường xuyên xa nhà để hỗ trợ các Giáo viên huấn luyện ngôn ngữ cho trẻ khiếm thính, các bác sỹ chuyên khoa Tai Mũi Họng làm cộng tác viên máy trợ thính cũng như các máy đo thính học, đặc biệt là các em học sinh khiếm thính tại các trường chuyên biệt tại các tỉnh,…

Chuyến công tác này có thể nói là chuyến công tác dài ngày hơn so với các chuyến công tác trước đây. Lý do là hướng dẫn sử dụng cùng lúc 3 máy đo và tư vấn làm buồng đo thính lực cho phòng khám của bác sỹ.

Hàng ngày, tôi được ngủ với con nên tôi cảm thấy bình thường. Sau giờ đi làm về là tôi về nhà ngay nếu không có hẹn với khách hàng hoặc tham dự một buổi họp mặt nào đó, hoặc là tham dự một lớp học, … Cứ tầm 18h là tôi về đến nhà là mẹ của Thiên Kim đang tắm cho con. Thấy ba về là Kim đòi ba quấn khăn và bồng con lên phòng rồi lau mình và mặc đồ cho con.

Sau đó, cả gia đình dùng cơm. Rồi tôi chơi cùng con cho mẹ dọn dẹp nhà cửa. Khi vợ tôi làm việc nhà xong thì cả gia đình cùng quây quần với nhau cho đến giờ đi ngủ. Con gái của tôi từ khi sinh ra cho đến giờ đã hơn 3 tuổi nhưng ngủ thì không bao giờ chịu đắp chăn.

Tôi và vợ vì sợ con lạnh nên thường đắp chăn cho con khi con đã ngủ. Vậy mà không đến 5 phút sau là con tung chăn ra khỏi người. Thế là hai vợ chồng tôi chỉ có giải pháp là chỉnh quạt ra hướng khác so với chỗ của con nằm ngủ.

Ngày hôm nay tôi chuẩn bị đi công tác mà xe khởi hành chuyến cuối cùng trong ngày là 19h30 nhưng thời gian để tôi chuẩn bị hành lý cá nhân chỉ có 1 tiếng đồng hồ nên khá cập rập. Khi chuẩn bị hành lý và thay đồ xong thì 

Con gái hỏi: “Ba đi đâu vậy”

Tôi: “Ba đi làm”

Con gái: “Con muốn đi làm với ba”

Tôi: “Chỗ ba đi làm thì không cho dẫn trẻ em vào đâu”

img_20140101_084936Vậy mà con gái cứ đòi đi với ba và cứ theo ba như hình với bóng. Tôi đành phải nhờ quyền trợ giúp của vợ. Nếu không nhờ thì tôi sẽ trễ chuyến xe. Vợ tôi dụ con vào phòng chơi trò chơi, tôi nhanh chóng lẻn xuống cầu thang, gọi taxi và mở cổng ra khỏi nhà.

Vừa khóa cổng nhà lại thì nghe tiếng con gọi rất lớn “Mẹ ơi! Ba đâu rồi mẹ, Ba bỏ con đi rồi mẹ ơi”. Tôi nghe mà thấy thương con quá. Thực sự thì lúc này tôi muốn mở cửa vào nhà để ôm con vào lòng nhưng nếu làm vậy thì tôi sẽ bỏ lỡ chuyến công tác này. Nhưng vì những khách hàng đang chờ đợi sự hỗ trợ của mình, tôi phải quyết tâm làm việc với năng suất tối đa để nhanh được về bên con gái đáng yêu của ba.

Trên đường ra bến xe, mẹ Thiên Kim nhắn tin là con gái chạy xuống cầu thang không thấy ba  thì nói “Mẹ ơi ! Ba bỏ con đi rồi” và ngồi xuống bậc cầu thang khóc. Mẹ phải dụ dẫn đi chơi trò chơi thì mới hết khóc. Ba yêu con nhiều lắm, Ba không bỏ con đâu ! Ba sẽ hoàn thành thật tốt nhiệm vụ của mình để về với con thật sớm. 

Trần Văn Thiện

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *